THẦY VÀ CHUYÊN ĐÒ XƯA

Thứ ba - 26/12/2017 01:29 41 0
anh 20 thang 11     10
anh 20 thang 11 10
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

Một mùa thu như bao mùa thu trước 
Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò 
Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ 
Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...
Thời gian qua, mùa thu nay có khác 
Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu 
Nghĩa thầy cô một đời không trả hết 
Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.
Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở 
Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa 
Chúng con đi, biết khi nào về lại 
Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ...
Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc 
Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm 
Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp 
Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên.

Tác giả bài viết: Đỗ Tuyết

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây