Niềm thơ

Thứ ba - 26/12/2017 01:50 112 0
Những cháy bỏng nỗi niềm khao khát ấy

 Chút tình yêu thuở chẳng hẹn hò

Mấy mươi năm đến tận bây giờ

Ta ôm giữ trong lòng như vật báu

 

Anh giống em, ta có chút tình xưa cất dấu

Dẫu rằng ta ai cũng chẳng thành vợ thành chồng

Mà vẫn nhớ nhung tha thiết mặn nồng

Đã kỷ niệm nói mấy đời mới hết

 

Sướng, khổ, buồn vui đời vẫn yêu da diết

Mỗi bài thơ là một đoạn trường

Lúc ta buồn thơ hóa những lời thương

Thơ nói giùm ta những điều chẳng thể…

 

Anh và em ta giống nhau như thế

Ở mỗi người đều có nồi niềm riêng

Chút tình yêu cao thượng thiêng liêng

Đem cất dấu chỉ riêng mình anh nhỉ?

 

Chút tình xưa với nhiều đêm không ngủ

Một vần thơ đau đáu ý chưa thành

Thơ làm em khóc, thơ biết dỗ dành

Thơ xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi

 

Nhớ thương em câu thơ viết vội

Giấy học trò bày tỏ những lời thương

Kẻ Bắc người Nam xa cách đoạn trường

Sao nói hết những điều ta nhắn nhủ

 

Đã nỗi nhớ nói thế nào cho đủ

Chút tình xưa vụng dại ấy qua rồi

Có những đêm thao thức với sao trời

Cầm bút viết những câu thơ cháy bỏng

 

Anh với em niềm thơ là sự sống

Là người bạn đời đấu cật chung lưng

Nếu một ngày mai giả biệt gian trần

Ta ôm nặng tình thơ về cõi chết ./.

Tác giả bài viết: Phạm Như Tý

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây