Huyện Hải Lăng

http://hailang.quangtri.gov.vn


Ký ức những người lính giữ chốt ở Hải Lăng năm 1972

Những trận đánh xảy ra cách đây 50 năm nhưng mỗi lần trở lại chiến trường xưa tìm đồng đội, các cựu chiến binh sư đoàn 312, 304, 320… vẫn không bao giờ quên được những tháng ngày giữ chốt với các trận đánh hết sức khốc liệt.
Các đồng đội thăm chiến trường xưa
     Anh Trần Toàn c10, d9, e66 f304 khi nói về trận đánh ở động ông Do cho biết: ngày 8/12/1972 sau gần 1 tháng chốt giữ ở mỏm cao nhất và phải hứng chịu không biết bao nhiêu trận bom, pháo của kẻ thù và phải đánh trả nhiều đợt chiếm chốt của kẻ thù nhưng 10 chiến sĩ liên tục đánh trả giữ chốt. Thậm chí cả tiểu đội phải sống trong 2 căn hầm nhỏ, chật hẹp, ẩm mốc suốt nhiều ngày. Chiều 07/02, do hầm quá chật, Tôi được bố trí về hầm ở tuyến sau cách 50m. Trở về công sự được mấy tiếng đồng hồ thì 3h sáng ngày 8/12 chúng bắn pháo, dốc quân tấn công và đánh nhau cho đến sáng. Do quân số ít và hầu hết hi sinh và tuyến sau cũng bị bao vây. Đau đớn nhất là vừa chiến đấu vừa thấy đồng đội của mình là Trần Văn Lái bị thương, bị bắt, bị đánh nhưng không hề khai báo và sau đó bị chúng bắn chết lúc 7h sáng. Anh còn cho biết thêm trong số anh em ở tuyến đầu có 1 người bị thương rơi xuống chân điểm cao sau đó được 1 đơn vị f312 cứu sống. Riêng tổ của Tôi khi bị bao vây nhưng tối đó cũng bò vào lấy xác mai táng được 2 đồng đội trong đó có C trưởng quê Quảng Ninh. Cũng trong thời điểm bị bao vây thì được đơn vị hỗ trợ nên mấy anh em quyết định mở đường máu ra khỏi vòng vây... còn anh Vũ Chế quê ở Thái Nguyên khi trở lại điểm cao 138 và 108B ở Hải Lăng đã nghẹn ngào kể lại: Ngày 13.10.1972, tiểu đội Tôi giữ chốt 108 b suốt cả tuần hết sức kiên cường thì sáng hôm đó chúng tấn công chiếm chốt làm quả đồi trùm trong trong khói lửa. Tiếng đạn AK, AR 15, M79, B40, lựu đạn nổ xối xả... sau gần 2 tiếng đồng hồ ,bọn chúng vẫn không chiếm được chốt.Lúc này chỉ huy đơn vị là Lê Văn Mến, người Vĩnh Phú tiếp tục động viên anh em còn lại giữ chốt đến cùng. Đợt tấn công tiếp theo, bọn chúng dùng hỏa lực mạnh và quân số đông tràn lên. Sau hơn 30 phút cầm cự chỉ còn Tôi và anh Mến phải rút về hầm để cố thủ.Lúc vào sát cửa hầm thì anh Mến trúng đạn gãy cả đôi chân. Trong tình huống cái chết cận kề, Tôi lao tới kéo anh Mến vào hầm và lấy súng bắn trả thì anh Mến dùng chút sức lực còn lại lấy tập tài liệu trong túi đưa cho Tôi và ra lệnh rút ngay. Nhận tập tài liệu, Tôi lao ra cửa hầm thì hàng loạt đạn bắn xối xả nhưng không trúng và thoát đươc về đơn vị. Anh tâm sự: Tôi mong được gặp lại gia đình liệt sĩ Mến nhưng không biết ở đâu và bao giờ mới thực hiện được.
vovanha 2032
Tìm đồng đội ở điểm cao 275

     Đối với Anh Lê Thanh Nhâm c6, d5, e165, f312 ở Thanh Liêm, Thanh Chương, Nghệ An tâm sự: Thời điểm tháng 11 và tháng 12/1972 chiến sự xảy ra rất ác liệt, tại cao điểm 127 được làm một chòi quan sát dã chiến để theo dõi các nơi đóng quân của địch nên điểm cao này kẻ địch liên tục bắn phá và đổ quân đánh chiếm.
     Chiều ngày 25 tháng 11 năm 1972, anh em ở trên chốt nhận được tin ngày mai kẻ địch đánh chiếm chốt. Nhận lệnh đơn vị chia làm 2 tổ, tổ chúng tôi gồm 6 người xuống chân điểm cao 127 đào công sự chuẩn bị cho trận đánh ngày mai. Công sự vừa hoàn thành, địch bắn hàng trăm quả đạn pháo cối vào điểm cao. Sau đó, chúng đổ quân tràn lên đánh chiếm. Từ 3 hầm công sự mỗi lần cách nhau 5m, sáu anh em chờ cho địch tới gần mới đồng loạt nổ súng. Bọn địch nhiều lần tấn công lên đều bị tiêu diệt. Do không xác định chính xác vị trí công sự, bọn chúng tập trung hỏa lực bắn vào khu vực và xua quân tấn công. Chính trị viên Phó Tiên Anh Tần ra lệnh: mỗi hầm chỉ ở lại một người dùng B40 tiêu diệt hỏa lực địch. Lệnh chỉ huy vừa dứt, Tôi nhảy ra khỏi công sự để yểm trợ thì những loạt B40 đã trùm kín mấy ổ đại liên của địch. Phát hiện ra khói B40 bắn ra từ 3 hầm, bọn chúng dùng súng M79 bắn trực xạ và câu thẳng vào cộng sự, làm 3 chiến sĩ hy sinh và tôi bị cụt mất gần 1/3 bàn chân. Tình thế lúc này hết sức căng thẳng và bất lợi cho 3 anh em chúng tôi. Quân địch tiếp tục tràn lên vây bọc và bắn xối xả; đồng thời kêu gọi đầu hàng và hô bắt sống. Lúc này, 3 anh em quyết định yểm trợ nhau vừa đánh, vừa rút lui an toàn.
     Trở lại chiến trường xưa, những người lính giữ chốt ở Hải Lăng năm 1972 đều mang một tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Vui vì mảnh đất ngày ấy giờ là những rừng cây lâm nghiệp xanh tốt, bạt ngàn đang trải dài khắp núi rừng Hải Lăng. Buồn vì nơi đây vẫn còn nhiều đồng đội đang còn nằm lại và hẹn chúng tôi nhiều lần trở lại chốt thép, chốt máu năm xưa./.

Tác giả bài viết: Võ Văn Hạ

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây